Kể về cô giáo em của em lớp 6, bài văn kể chuyện về cô giáo cũ, cô giáo chủ nhiệm

Kể về cô giáo em của em lớp 6, bài văn kể chuyện về cô giáo cũ, cô giáo chủ nhiệm

Hướng dẫn

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ VỀ CÔ GIÁO CỦA EM LỚP 6

  • · Cô giáo em hiền như cô Tấm
  • · Giọng cô đầm ấm như lời mẹ ru 

Nếu cha mẹ là người cho em hình hài thì thầy, cô chính là những người ngày đêm tụy nuôi dưỡng tâm hồn em. Người ta nói sự khởi đầu bao giờ cũng rất quan trọng, rất ấn tượng, rất đáng nhớ. Và em luôn biết ơn cô- người đã chào đón em khi bỡ ngỡ bước vào lớp một – cô giáo Thảo.

Thời gian qua đi, tính đến nay cô đã ngoài ba mươi tuổi. Thoáng chốc đã năm năm, liệu bây giờ cô như thế nào, có lẽ vẫn xinh đẹp, dịu dàng như xưa. Em vẫn nhớ dáng người cô thủa ấy thanh thanh toát lên cái sức sống, đam mê, nhiệt huyết của tuổi trẻ. Mỗi khi đến lớp cô ăn mặc rất gọn gàng, lịch sự, trang nhã; còn những dịp lễ kỉ niệm cô chọn cho mình tà áo dài truyền thống thướt tha duyên dáng. Mái tóc bồng bềnh như những con sóng đang xô vào bờ khi được cô buông xõa mềm mại, khi lại được cô buộc gọn sau gáy. Cô có một đôi mắt đặc biệt. Chẳng phải là mắt bồ câu long lanh như hạt ngọc, đôi mắt cô còn là thế giới sâu thẳm của tâm hồn. Một đôi mắt biết nói, biết cười, biết an ủi sẻ chia, biết khơi dậy niềm vui, ước mơ, hoài bão… mà ẩn chứa trong ấy là cả biển trời yêu thương. Không chỉ là ánh mắt, cô còn làm xao động lòng người bởi nụ cười tươi như hoa buổi sớm, bởi chiếc răng khểnh thật duyên, bởi đôi môi hồng mềm mại. Em thích nhất đôi bàn tay cô. Ấy là đôi bàn tay thiếu nữ trắng nõn nà, với những ngón tay thon dài như búp măng. Chính  đôi bàn tay ấy đã dìu dắt chúng em, chăm lo, uốn nắn từng nét chữ. Có lẽ rằng đôi bàn tay ấy giờ đây đã không còn được mịn màng như xưa; bởi những nỗi lo gia đình, những chai sạn quanh năm cầm phấn nhưng với em nó vẫn thật thân thương. Hình bóng cô dù ngày xưa, bây giờ hay mai sau trong trái tin lũ học trò mãi vẹn nguyên không đổi.

Từ bao đời, “cô là người mẹ hiền thứ hai của chúng em”. Cô luôn hiền từ, bao dung với chúng em. Có lần em mải nô đùa trong giờ ra chơi, em vô tình làm vỡ bình hoa trên bàn cô. Em đã rất lo lắng, hoảng sợ đến thú tội với cô. Lúc ấy, em đã mường tượng ra những hình phạt của cô. Nhưng không, cô hành động khác hẳn suy nghĩ ấy. Không một lời cáu giận, ca thán, cô vẫn rất nhẹ nhàng nói: “Thôi không sao, em ra ngoài chơi cùng các bạn đi, để cô dọn lớp cho.” Ánh mắt cô lúc ấy ánh lên vẻ đượm buồn.  Cuối giờ, em ở lại xin lỗi cô. Cô mỉm cười: “Biết sai nhận lỗi là tốt. Lần sau cẩn thận hơn em nhé!” Cho mãi đến tận bây giờ em vẫn còn nhớ ánh mắt cô khi ấy, có một chút vui mừng, một chút hi vọng, tin yêu.

Cô Thảo rất hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc. Cô tuyên dương những bạn ngoan, học tập tốt và cũng có những phê bình, hình phạt cho các bạn học sinh còn nô nghịch, quậy phá.  Và ấn tượng sâu đậm nhất của em về cô lại chính là buổi đầu tiên đi học “em mắt ướt nhạt nhòa”. Vốn là cô bé nhút nhát, đối diện với môi trường mới, em rụt rè, bỡ ngỡ bám sát vào tay mẹ, không lùi nửa bước. Lúc này, cô như người mẹ thứ hai đến dỗ dành từng bạn một. Cô nắm lấy bàn tay, hơi ấm của cô truyền sang chúng em như tiếp thêm động lực, niềm tin để cố gắng. Trong buổi đầu, khi lớp đã ổn định, phần giới thiệu đã xong; cô bắt đầu bài giảng. Cô hướng dẫn chúng em đọc, viết. Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, ngọt ngào. Cô hướng dẫn tỉ mỉ. Nếu bạn nào chưa đọc được, hay bị ngọng cô đều kiên trì giúp đỡ các bạn. Khi tập viết, cô viết mẫu lên bảng, nét chữ vừa uốn lượn trên trang giấy. Hơn nữa, cô còn đến từng bàn kiểm tra, nắn tay từng bạn hướng dẫn viết từng nét. Trong tâm trí chúng em, buổi học đầu tiên này mang ý nghĩa thật đặc biệt.

Cô không chỉ là chắp cánh ước mơ, trang bị hành trang kiến thức cho chúng em mà còn bồi dưỡng tâm hồn, cũng chúng em tạo nên tháng năm học trò ý nghĩa. Cô không chỉ là cô mà còn là “mẹ”. Cô sống chan hòa với mọi người trong công ty, với đồng nghiệp, gia đình và hàng xóm  nên được nhiều người yêu quí.

Loading...

Cô ơi, cô là người mẹ hiền thứ hai của chúng em, là người đã dắt tay em đến với cánh cửa thần kì của tri thức. Chúng em luôn yêu mến và biết ơn cô dù thời gian có trôi, dù mọi thức có đổi.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ CÔ GIÁO EM MẾN LỚP 6 – KỂ VỀ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

Trong đời học sinh, mỗi người sẽ có những ấn tượng riêng về từng người thầy, cô của mình. Còn em, người giáo viên mà em sẽ không bao giờ quên được là cô Thúy- một người đầy nhiệt huyết và yêu nghề.

Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp một của em. Năm nay cô mới ngoài ba mươi tuổi. Dáng người cô dong dỏng cao, làn da trắng nên mặc gì cũng đẹp. Ấn tượng với em nhất là hôm khai giảng, cô mặc một tà áo dài màu hồng cánh sen. Cô thật đẹp, thướt tha mang vẻ đẹp của người con gái Việt Nam làm em cứ say sưa ngắm cô mãi. Mái tóc cô dài, đen nhánh được buộc gọn gàng để lộ ra khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt cô đen láy, lấp lánh niềm vui khi chúng em ngoan ngoãn học giỏi. Những đôi mắt ấy lại đượm buồn khi những đứa học trò mắc khuyết điểm. Đôi tay cô thon dài viết trên bảng những dòng chữ thật đẹp. Cũng chính đôi tay ấy cầm lấy bàn tay nhỏ bé của những đứa học trò nắn những nét chữ đầu tiên. Giọng nói cô trầm ấm, dễ nghe dẫn những đứa trẻ vào một thế giới đầy lạ lẫm nhưng thật thú vị.

Cô là một người giáo viên đầy nhiệt huyết và yêu thương học sinh như những đứa con của mình. Đặc biệt, chúng em mới là học sinh lớp Một, còn rất nhiều bỡ ngỡ, ngại ngùng nên cô luôn dành những sự quan tâm để chúng em không còn sợ hãi. Làm giáo viên đã là khó, làm giáo viên lớp Một lại càng khó hơn vì những đứa trẻ chưa hề quen với việc cầm bút viết, hay tính những phép tính cộng trừ. Nhưng bằng lòng nhiệt huyết yêu nghề cùng tình yêu thương, cô vẫn luôn ngày ngày kiên nhẫn nắn cho bao nét chữ thẳng hàng. Cô quan tâm đến từng bạn trong lớp. Bạn nào bị ốm và nghỉ học, cô đều đến nhà quan tâm, thăm hỏi và giảng cho bạn bài hôm bạn nghỉ. Cả lớp ai cũng rất yêu mến cô và luôn chăm chỉ ngoan ngoãn để cô không phải buồn lòng.

Em với cô có kỉ niệm mà có lẽ cả cuộc đời em không thể nào quên được. Và chính cô đã dạy cho em bài học thật đáng quý. Hôm ấy, Mai khoe chiếc bút máy mới mà anh mua cho. Chiếc bút rất đẹp, nó màu hồng in hình chú mèo Hello Kitty thật đáng yêu. Nhìn cái bút, tôi thích lắm và ao ước mình cũng có một cái như vậy. Em mượn bút Mai viết thử, những nét chữ được viết ra rất đẹp. Giờ ra chơi, cả lớp ra ngoài chơi hết. Lúc đi ngang qua bàn Mai, em thấy chiếc bút và cầm bút lên ngắm nghía. Không hiểu sao, em không muốn trả lại chiếc bút nữa vì thế đã lấy bút cất vào cặp của mình. Vào lớp, Mai ngồi khóc vì không thấy chiếc bút đâu nữa. Cả lớp xôn xao lục lọi sách vở để tìm lại bút cho Mai nhưng không thấy. Cô phải đi lục cặp các bạn trong lớp. Khi lục đến cặp của tôi, tôi rất lo sợ. Nếu bạn bè biết được tôi sẽ bị bạn bè chê cười, chế giễu. Nhưng kiểm tra cặp của tôi, cô không tìm thấy bút. Tôi rất thắc mắc tại sao cô lại không nói cho cả lớp rằng tôi chính là người lấy bút.

Sáng hôm sau, cô mang đến lớp một cây bút giống y hệt bút của Mai và nói là bác bảo vệ nhặt được. Rõ ràng chiếc bút ấy vẫn đang nằm trong cặp của tôi kia mà. Cuối buổi học, tôi cầm cây bút lên gặp cô, xin lỗi cô về việc mình đã làm. Cô không hề trách móc mà ân cần giảng giải cho em hiểu để lần sau em không bao giờ mắc lỗi nữa. Cô luôn bao dung như vậy. Bí mật về cây bút ngày đó vẫn chỉ có mình em và cô biết. Hành động của cô đã dạy cho em bài học thật quý giá.

Cô chính là một tấm gương, một người mẹ thứ hai của chúng em. Những kỉ niệm về cô luôn in đậm trong kí ức em.

Đánh giá bài viết

Từ khóa tìm kiếm

  • ta co giao hay nhat lop 6 co chủ nhiệm