Tả cảnh mùa đông lớp 6

Tả cảnh mùa đông lớp 6

Hướng dẫn

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ CẢNH MÙA ĐÔNG LỚP 6 HAY NHẤT

  • “Tôi có chờ đâu có đợi đâu
  • Đem chi xuân tới gợi thêm sầu”
  • (Chế Lan Viên)

Mùa xuân, mùa của sức sống và tuổi trẻ nhưng không phải ai cũng yêu thích và mong chờ xuân tới. Tôi lại đặc biệt thích mùa đông, thích được ngắm nhìn mùa đông như bây giờ.

Người ta biết đông tới khi cảm nhận được cái lạnh đang thấm dần vào da thịt, khi mặt trời ngại thức dậy và tỏa sáng và khi mọi vật cũng ngại làm những hoạt động hằng ngày của nó. Không còn cái se se lạnh của thu dịu nhẹ và trầm tình, gió thể hiện uy quyền của mình bằng từng cơn lạnh buốt, thổi bay những bay những chiếc lá mong manh. Và gió sẽ ngồi ở đó, trên cây, ngắm nhìn hàng cây dần thay chiếc áo vàng úa hay đỏ thẫm bằng một chiếc áo không trang trí, không màu sắc: chỉ một màu nâu trầm tĩnh.

Liệu cây có buồn không nhỉ? Không đâu, vì nó biết đó là một sự cởi bỏ cho một chiếc áo khoác còn đẹp hơn thế nhiều vào mùa xuân: chiếc áo xanh rờn của sự sống. Và trong những cành lá kia, những chồi non đang ấp mình, đang lớn dần trong sự bao bọc của thân cây và gió lạnh, chờ một ngày vươn mình và lớn dậy.

Cả mùa đông lạnh giá, chim muông bay đi đâu hết nhưng có giá lạnh thì mới có những chú chim cánh cụt đáng yêu chứ nhỉ? Mùa xuân là mùa của muôn hoa đua nở nhưng vẫn có những loài hoa mạnh mẽ nở vào giữa những tháng mười hai lạnh lẽo. Trên những miền núi cao, đông mới là mùa của những hội hoa, những rừng hoa: màu vàng óng của những bông hoa dã quỳ, chen thêm cái xanh biếc những bông cẩm tú cầu, cái trắng tinh khôi của hoa cải và một vài sắc đỏ của sự sống tươi vui vương trên những cánh hoa trạng nguyên đỏ thắm. Lạnh lẽo, tẻ nhạt ư? Những bông hoa ấy không đợi đến mùa xuân để tỏa sáng, chúng đẹp nhất lại vào những tháng ngày đông thế này. Một chút u ám để sắc hoa thêm sức sống, một chút lạnh lẽo để người ta biết chúng đã dũng cảm và kiên cường thế nào! Và vẻ đẹp những bông hoa mới càng thêm đáng quý và đáng trân trọng.

Mùa đông không phải mùa của hội hè của người phương Đông nhưng lại là nơi diễn ra những lễ hội quan trọng của phương Tây. Thật tuyệt khi được cùng nhau trượt tuyết, xây người tuyết giữa mênh mông trắng xóa, được đi ngủ sớm để mong rằng sẽ nhận được quà Noel vào sáng hôm sau. Những quả trứng phục sinh và những bữa tiệc ấm cúng vào mùa đông mới thật là đúng ý! Cũng chỉ có mùa đông thì ta mới biết hơi ấm quan trọng ra sao, rằng những cái nắm tay còn hơn cả ngàn món quà giá trị. Tôi thích được nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ yên giấc mà không lo nghĩ. Hạnh phúc làm sao khi được áp lưng, vòng tay vào túi áo bố được bố chở đi trên con đường những chiếc lá cuối cùng đang chào tạm biệt mẹ của nó. Và nàng đông mới thật dễ thương làm sao!

Loading...

Bạn có thích mùa đông hơn không? Tôi thì vẫn thế, vẫn mãi muốn ngắm nhìn cuộc sống và con người mùa đông của tôi. Và xuân ơi, tới chậm thôi, đừng nhanh quá.

BÀI VĂN SỐ 2 MIÊU TẢ CẢNH MÙA ĐÔNG LỚP 6 HAY NHẤT

Thiên nhiên bốn mùa mới tươi đẹp làm sao, những ngày xuân cây cối thi nhau vươn mình, nảy nở những chùm xanh nụ biếc, tựa như thắp sáng những ước nguyện tươi xanh cho tuổi trẻ, những ngày hè nghe tiếng ve kêu râm ran trong vòm cây xanh lá, những ngày phượng nở đỏ rực cả một vùng trời xanh thăm thẳm, rồi những ngày mùa thu lá vàng đầy xao xuyến, … Nhưng ấn tượng nhất trong tôi vẫn là những ngày mùa đông lạnh giá, nhưng có chăng chính những giá lạnh ấy đã làm nên cái ấm nóng của tình người.

Mùa đông đến bằng những cơn gió mùa lành lạnh, những áng mây xám xịt vây kín trên nền trời. Cả không gian như chìm vào ảm đạm, ngoài đường dường như vắng đi tiếng vui đùa của trẻ nhỏ, không còn tiếng bàn tán của các bà các mẹ sau những buổi chợ chiều hay sau những buổi làm việc vất vả. Có lẽ, ai cũng mong được về nhà sớm vào tiết trời khắc nghiệt như thế này.

Ngoài đường, cây trái không còn hương sắc kì diệu, cũng chẳng thấy đâu lá xanh hoa thắm như những ngày hè. Cây cối trơ mình với những cành cây khô cằn như những cánh tay gầy guộc đang cầu xin chút hơi ấm từ mẹ thiên nhiên. Cơn gió trời đông cuốn hết những chiếc lá cuối cùng, để lại hai bên đường là một hàng cây héo hon, không còn màu xanh của hoa lá. Tuy vậy, bên trong những khô cằn lạnh lẽo ấy là cả một nguồn nhựa sống dồi dào và mãnh liệt đang chảy không ngừng trong thân cây, luôn chờ đợi xuân sang để hiến dâng sắc xanh cho đời, tựa như dòng máu nóng không ngừng chảy trong nhịp đập trái tim mỗi người. Bạn tôi cũng từng nói mùa đông là mùa của sự  lãnh lẽo, chết chóc. Nhưng lại ít ai nghĩ rằng mùa đông là mùa của sự ấp ủ, là mùa của sự đợi chờ đến ngày bung sắc tỏa hương, làm đẹp cho hành tinh xanh của con người.

Đối lập với những rừng cây trơ trọi đứng phơi mình dưới cơn mưa lạnh trời đông là những kì nghỉ dài trong “ mái nhà” của các loài vật. Những chú gấu, những chú chim sơn ca, những anh sóc, bác dơi, … đã chuẩn bị kĩ càng cho một kì nghỉ dài trong căn nhà ấm áp, riêng tư. Không gian dường như trở nên u ám hơn, đèn đường hắt hiu không bóng người qua lại, sự sống và hơi ấm trong mùa đông chợt trở nên mong manh đến lạ kì.

Cơn gió mùa đông đã mang đến cho thế giới cái buốt lạnh, nhưng chính nhờ sự buốt lanh ấy mà gia đình tôi mới có những ngày quay quần bên nhau bên bếp lửa hồng, tôi không còn ham chơi và bố mẹ không còn mải công việc. Bởi lẽ đó mà tôi rất thích mùa đông, nó không chỉ là mùa của sự ấp ủ và đời chờ, nó còn là một mùa ấm áp, cái ấm áp của lòng người, ấm trong nhịp đập con tim.

Đánh giá bài viết